Ông Trịnh Thiên Hạo một tỷ phú lạnh lùng, trong giới kinh doanh, đã từ lâu chấp nhận sự thật rằng anh không thể có con. Kết quả kiểm tra từ các bác sĩ hàng đầu thế giới đều khẳng định: anh vô sinh. Vì vậy, khi vợ cũ ly hôn, anh cũng chẳng níu kéo. Anh vùi đầu vào công việc, coi sự nghiệp là tất cả.
Một ngày nọ, người quản gia già trong biệt thự xin nghỉ hưu, và một cô gái trẻ tên An Nhiên được nhận vào làm giúp việc. Cô gái ấy trông có vẻ yếu ớt nhưng lại rất chăm chỉ, ít nói.
Mọi chuyện vẫn bình thường cho đến một buổi sáng, khi An Nhiên bất ngờ xuất hiện trước mặt anh, dắt theo hai đứa trẻ sinh đôi khoảng ba tuổi. Chúng có đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao, và gương mặt… giống anh một cách kỳ lạ.
“Hai đứa trẻ này là con của anh.” – Giọng An Nhiên bình tĩnh nhưng chắc chắn.
Thiên Hạo sững sờ, rồi bật cười lạnh:
“Cô nghĩ tôi ngu đến mức tin lời cô sao? Tôi vô sinh. Hai đứa trẻ này là của ai, tôi không quan tâm.”
An Nhiên không hề nao núng, cô lấy ra một phong thư, bên trong là lá thư tay và một bức ảnh cũ.
“Đây là lời nhắn cuối cùng của mẹ hai bé. Trước khi mất, cô ấy chỉ mong anh nhận lại con.”
Anh cầm lấy lá thư, mắt chạm vào bức ảnh cũ… Một gương mặt quen thuộc hiện ra – người phụ nữ anh từng có một cuộc tình thoáng qua năm năm trước.
Thiên Hạo không nhớ rõ về mối quan hệ ấy. Khi đó, anh vừa thất bại trong cuộc hôn nhân đầu tiên, tâm trạng hỗn loạn nên đã có một đêm say… với một người phụ nữ xa lạ. Họ không liên lạc sau đó, anh cũng chẳng nghĩ cô ấy sẽ mang thai.
“Chẳng lẽ đây chỉ là một cái bẫy?” – Anh nghĩ.
Nhưng ánh mắt của hai đứa trẻ làm anh dao động. Để chắc chắn, anh yêu cầu xét nghiệm ADN.
Trong lúc chờ kết quả, Thiên Hạo bắt đầu quan sát hai đứa trẻ. Chúng rất ngoan, nhưng có phần rụt rè, dường như đã chịu nhiều tổn thương. Đứa lớn tên Thiên Kỳ, mạnh mẽ nhưng ít nói, còn đứa bé tên Thiên Ân, nhút nhát và luôn nắm tay anh trai. Nhìn chúng, tim anh bỗng đau nhói.
“Hai đứa trẻ này là con của anh.” – Giọng An Nhiên bình tĩnh nhưng chắc chắn.
Thiên Hạo sững sờ, rồi bật cười lạnh:
“Cô nghĩ tôi ngu đến mức tin lời cô sao? Tôi vô sinh. Hai đứa trẻ này là của ai, tôi không quan tâm.”
An Nhiên không hề nao núng, cô lấy ra một phong thư, bên trong là lá thư tay và một bức ảnh cũ.
“Đây là lời nhắn cuối cùng của mẹ hai bé. Trước khi mất, cô ấy chỉ mong anh nhận lại con.”
Anh cầm lấy lá thư, mắt chạm vào bức ảnh cũ… Một gương mặt quen thuộc hiện ra – người phụ nữ anh từng có một cuộc tình thoáng qua năm năm trước.
Thiên Hạo không nhớ rõ về mối quan hệ ấy. Khi đó, anh vừa thất bại trong cuộc hôn nhân đầu tiên, tâm trạng hỗn loạn nên đã có một đêm say… với một người phụ nữ xa lạ. Họ không liên lạc sau đó, anh cũng chẳng nghĩ cô ấy sẽ mang thai.
“Chẳng lẽ đây chỉ là một cái bẫy?” – Anh nghĩ.
Nhưng ánh mắt của hai đứa trẻ làm anh dao động. Để chắc chắn, anh yêu cầu xét nghiệm ADN.
Trong lúc chờ kết quả, Thiên Hạo bắt đầu quan sát hai đứa trẻ. Chúng rất ngoan, nhưng có phần rụt rè, dường như đã chịu nhiều tổn thương. Đứa lớn tên Thiên Kỳ, mạnh mẽ nhưng ít nói, còn đứa bé tên Thiên Ân, nhút nhát và luôn nắm tay anh trai. Nhìn chúng, tim anh bỗng đau nhói.
“Cô có quan hệ gì với Lâm Vy?” – Anh hỏi.
“Tôi là em họ cô ấy.”
An Nhiên nói đơn giản, nhưng trong mắt cô có gì đó sâu lắng hơn.
Vài ngày sau, kết quả ADN có rồi. Khi mở phong bì, tay Thiên Hạo run lên. Kết quả khẳng định: Hai đứa trẻ thực sự là con anh.
Anh không thể tin được. Bác sĩ từng nói anh vô sinh. Nhưng tại sao?
Lần đầu tiên trong đời, Thiên Hạo bắt đầu nghi ngờ tất cả. Anh âm thầm điều tra lại hồ sơ y tế của mình. Kết quả khiến anh chấn động: Những xét nghiệm trước kia đã bị thay đổi! Một thế lực nào đó đã khiến anh tin rằng mình vô sinh… Nhưng là ai?
Anh nhớ lại cuộc hôn nhân đầu tiên. Khi ấy, gia đình vợ cũ phản đối chuyện có con vì họ chỉ muốn kiểm soát tài sản của anh. Có lẽ chính họ đã thuê bác sĩ làm giả kết quả. Và suốt bao năm qua, anh đã sống trong một lời nói dối.
Giận dữ và căm hận, anh lập tức truy tìm những kẻ đứng sau âm mưu này.
Trong khi điều tra, Thiên Hạo vẫn chưa biết phải làm sao với hai đứa trẻ. Nhưng mỗi ngày trôi qua, anh dần quen với sự hiện diện của chúng.
Thiên Kỳ luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ nhưng mỗi đêm đều giật mình tỉnh giấc. Thiên Ân lại hay bám lấy An Nhiên, có vẻ sợ người lạ. Nhìn cách cô dịu dàng dỗ dành các bé, anh không khỏi cảm thấy có lỗi.
Một lần, Thiên Kỳ bị sốt cao giữa đêm. Anh hoảng loạn đến mức tự tay bế con đến bệnh viện. Lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được nỗi lo lắng của một người cha.
Sau lần đó, anh bắt đầu thay đổi. Anh học cách dỗ dành, quan tâm con, thậm chí buông bỏ công việc để ở bên chúng nhiều hơn. Và rồi, anh nhận ra… mình không còn là người đàn ông lạnh lùng như trước nữa.
Cuối cùng, anh cũng tìm ra kẻ đứng sau âm mưu năm xưa – vợ cũ của anh cùng gia đình cô ta. Họ đã dùng tiền để mua chuộc bác sĩ, khiến anh tin mình vô sinh.
Thiên Hạo không tha thứ. Anh khiến họ phải trả giá bằng chính những gì họ yêu quý nhất – tiền bạc và danh vọng.
Sau khi tất cả kết thúc, anh trở về nhà, nơi hai đứa trẻ đang đợi.
“Ba, ba có bỏ tụi con không?” – Thiên Ân hỏi nhỏ.
Anh cúi xuống, lần đầu tiên ôm con vào lòng.
“Không. Ba sẽ không rời xa hai con nữa.”
Bên cạnh anh, An Nhiên khẽ mỉm cười. Cô biết, người đàn ông này cuối cùng cũng tìm thấy điều quý giá nhất trong đời.
Thời gian trôi qua, Thiên Hạo không chỉ là một người cha mà còn nhận ra tình cảm của mình dành cho An Nhiên. Cô không chỉ giúp anh nhận ra sự thật mà còn dạy anh cách yêu thương.
Một ngày nọ, trong khu vườn nhỏ, anh nhẹ nhàng nói với cô:
“Em có thể… ở lại bên cha con anh không?”
An Nhiên ngạc nhiên, rồi đôi mắt cô ánh lên hạnh phúc.
Hai đứa trẻ reo lên vui sướng. Và trong ánh chiều dịu dàng, một gia đình mới đã được hình thành.