Cậu bé xông vào đám t;ang vợ triệu phú, chỉ tay vào di ảnh và nói một câu khến cả tang lễ ng;ơ ng;ác …

 

Trời u ám, những giọt mưa lất phất rơi xuống khu vườn rộng lớn trước căn biệt thự xa hoa. Bên trong, không khí tang lễ đang bao trùm một không gian rộng lớn với hàng trăm vòng hoa tang lớn nhỏ xếp chồng lên nhau.

Người quá cố, bà Hàm Yến, vợ của doanh nhân tài phiệt Hoàng Minh, một trong những người giàu nhất thành phố, đang được đặt trong cái quan tài gỗ trắng chế tác công phu. Bên cạnh ông Hoàng Minh là những người bạn lâu năm, đối tác làm ăn, những nhân vật tài phiệt và giới trí thức.

Tiếng kèn trống tang lạnh lùng càng làm không khí thêm phần nặng nề. Ông Hoàng Minh ngồi trên ghế, kéo khăn tay lau nước mắt, khuôn mặt đầy sự mệt mỏi.

Giữa lúc đám tang đang diễn ra trong sự trang nghiêm, bất thình lình, một tiếng ồn ào vang lên từ cửa chính. Cánh cửa bật mở, một cậu bé độ chừng 10 tuổi lao vào với vẻ táo bạo, khiến cả hội trường sửng sốt.

Cậu mặc bộ quần áo nhếch nhác, tóc tai rối bù, đôi mắt sáng rực với một niềm kiên định rất lớn. Cậu lao thẳng đến bức di ảnh trên bàn thờ, chỉ tay vào đó và hét lên:

“Bác đã hứa sẽ quay lại tìm cháu!”

Cả hội trường lặng đi, những ánh mắt bắt đầu dồn về phía cậu bé và ông Hoàng Minh.

Không khí căng thẳng bao trùm. Ông Hoàng Minh sững người, bàn tay run rẩy đặt lên đầu gối. Một số khách mời bắt đầu xì xào:

  • “Cậu bé này là ai? Sao lại chạy vào đám tang như vậy?”
  • “Nó đang nói gì vậy? Chuyện này là thế nào?”

Người quản gia vội chạy đến, cố gắng kéo cậu bé ra ngoài nhưng cậu kiên quyết vùng vẫy. Đôi mắt long lanh nước của cậu bé ánh lên sự tức giận và tuyệt vọng. Cậu hét lên:

  • “Cháu là Hải! Bác Hàm Yến đã từng nói sẽ quay lại tìm cháu! Bác ấy đã hứa!”

Ông Hoàng Minh lúc này dường như không còn giữ được vẻ bình tĩnh nữa. Ông đứng bật dậy, giọng nói khàn đặc:

  • “Thằng bé… nó… nó nói gì vậy…?”

Cả hội trường đều chờ đợi câu trả lời. Một vài người lớn tuổi trong gia đình bắt đầu thì thầm với nhau, có người lộ vẻ bối rối. Một người phụ nữ trung niên đứng gần đó bỗng hốt hoảng, che miệng thì thào:

  • “Không thể nào… Là đứa bé năm xưa sao…?”

Cậu bé Hải vẫn không chịu rời đi, giọng cậu càng trở nên thê lương:

  • “Bác Hàm Yến đã từng chăm sóc cháu khi cháu còn nhỏ. Bác ấy nói bác ấy sẽ quay lại… nhưng bác ấy đã không giữ lời! Bác ấy đã hứa sẽ không bỏ cháu lại một mình!”

Những lời nói ấy như những nhát dao cứa vào không gian u tịch. Một số khách mời bắt đầu nhớ lại những lời đồn đại về quá khứ của bà Hàm Yến. Họ nhìn nhau đầy ngờ vực.

Ông Hoàng Minh hít một hơi sâu, hai bàn tay siết chặt lại. Sau một hồi im lặng, giọng ông trầm xuống, đầy đau đớn:

  • “Cậu bé này… rốt cuộc cháu là ai? Cháu nói Hàm Yến từng hứa điều gì với cháu?”

Hải nhìn thẳng vào mắt ông Hoàng Minh, không hề nao núng:

  • “Bác ấy là mẹ cháu.”

Cả hội trường như vỡ òa trong sự kinh ngạc. Một số người thậm chí còn thốt lên thành tiếng. Ông Hoàng Minh đứng không vững, phải vịn vào bàn để không ngã xuống.

  • “Không thể nào… Hàm Yến chưa từng có con…!”

Cậu bé Hải lắc đầu, nước mắt rơi lã chã:

  • “Bác ấy chưa từng nói với bác sao? Năm đó, bác ấy đã sinh ra cháu… nhưng vì một lý do nào đó, bác ấy đã để cháu lại cô nhi viện! Cháu đã đợi… đã đợi mãi… Nhưng bác ấy không bao giờ quay lại. Và bây giờ, khi cháu tìm được bác ấy, bác ấy đã ra đi rồi!”

Không khí xung quanh nặng nề hơn bao giờ hết. Mọi người nhìn nhau đầy kinh hãi. Những người thân trong gia đình bắt đầu thì thầm với nhau, nhiều người dường như đã biết điều gì đó nhưng vẫn cố tình giấu kín.

Ông Hoàng Minh lặng người. Những ký ức trong quá khứ bắt đầu ùa về như một cơn bão.

Một người phụ nữ lớn tuổi, bà Vân – chị ruột của Hàm Yến, cuối cùng cũng bước lên. Giọng bà run run:

  • “Chuyện này… là thật. Hàm Yến đã từng có một đứa con. Nhưng vì áp lực gia đình, vì sợ bị xã hội dị nghị, nó đã phải rời xa con mình… Nó đã đau khổ rất nhiều, nhưng không có cách nào khác…”

Cậu bé Hải bật khóc nức nở. Bây giờ cậu đã hiểu tại sao mẹ cậu chưa từng quay lại. Nhưng điều đau đớn nhất là cậu đã không thể gặp mẹ lần cuối.

Ông Hoàng Minh sững sờ nhìn bức di ảnh của người vợ quá cố, lòng đầy cay đắng. Ông không hề biết gì về đứa trẻ này, về bí mật mà người vợ đã mang theo suốt cả cuộc đời.

Cuối cùng, ông Hoàng Minh quỳ xuống trước cậu bé Hải, giọng ông nghẹn ngào:

  • “Hải… ta không biết chuyện này, nhưng ta đã mất đi người phụ nữ ta yêu thương nhất. Ta không thể để con trai của cô ấy tiếp tục chịu khổ thêm nữa… Hãy về nhà với ta.”

Cậu bé Hải ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn ông, rồi lại nhìn bức ảnh của mẹ. Một cơn gió nhẹ thổi qua, như thể linh hồn bà Hàm Yến đang chứng kiến tất cả.

Tang lễ hôm đó không chỉ là một buổi tiễn biệt, mà còn là ngày một sự thật bị chôn giấu suốt bao năm được đưa ra ánh sáng.

Bài đăng phổ biến

Cắm cҺιếc tăm Ьȏпg vào lọ dầu gιó, mẹo пҺỏ xử lý mọι rắc rṓι пҺà aι cũпg tҺícҺ

TҺầп ƌồпg Ấп Độ tιȇп trι 6 ƌιḕu vḕ пăm 2024, ƌιḕu cuṓι cùпg kҺιếп пҺιḕu пgườι lo lắпg

Vợ Quý BìпҺ muṓп gιữ sự rιêпg tư troпg ᵭám taпg cҺồпg: 'AпҺ rất sợ ồп ào, lo lắпg tôι kҺôпg cҺịu пổι áp lực dư luậп'

Người vợ sinh con trai da đen, bị chồng b/ỏ r/ơi… và 20 năm sau, điều không tưởng xảy ra..

2 chị em sinh đôi cưới chung 1 người, đêm đầu tiên chia sẻ ch/uyện đ/ó lại xảy ra chuyện kh/ó tin ….Thảo và Vy là hai chị em sinh đôi, sinh ra và lớn lên tại một làng chài ven biển. Từ nhỏ, cả hai đã gắn bó như hình với bóng, luôn chia sẻ mọi điều trong cuộc sống. Họ giống nhau đến mức đôi khi ngay cả cha mẹ cũng khó phân biệt. Lớn lên, dù có những sở thích khác nhau, nhưng một lời thề bất di bất dịch đã gắn kết họ: “Sẽ không bao giờ rời xa nhau!” Nhưng cuộc sống vốn không bao giờ đơn giản. Khi bước vào tuổi đôi mươi, họ cùng yêu chung một người đàn ông – Hưng, một thương nhân thành đạt từ thành phố. Anh ta cao ráo, điển trai, nói chuyện cuốn hút và có vẻ ngoài lịch lãm…