Ở một thị trấn nhỏ, ba chị em Hạnh, Lan và Mai sống cạnh nhau trong ba căn nhà liền kề. Họ đều đã lập gia đình, có cuộc sống riêng, nhưng vẫn giữ mối quan hệ thân thiết. Cuộc sống của họ bình lặng cho đến khi cả ba cùng phát hiện mình mang thai trong cùng một thời điểm.
Ban đầu, họ coi đó là một sự trùng hợp thú vị, cả gia đình vui mừng chờ đón ba thiên thần nhỏ. Nhưng niềm vui nhanh chóng nhường chỗ cho sự bối rối khi ba đứa trẻ chào đời. Tất cả mọi người, từ chồng của họ đến hàng xóm, đều nhận ra rằng ba đứa bé có nét giống nhau đến kỳ lạ.
Dù cố gắng bỏ qua sự nghi ngờ, nhưng chính Hạnh, chị cả, là người đầu tiên không chịu nổi sự tò mò. Cô bí mật lấy mẫu ADN của con mình và so sánh với chồng. Khi nhận được kết quả, tim cô như thắt lại: đứa bé không phải con của chồng cô.
Hạnh hoang mang nhưng không dám nói với ai, cho đến khi Lan và Mai cũng lần lượt có những nghi ngờ tương tự. Cả ba quyết định làm xét nghiệm ADN của ba đứa trẻ với cùng một mẫu người đàn ông bất kỳ, chỉ để kiểm tra xem có sai sót gì trong phòng thí nghiệm không.
Nhưng kết quả khiến cả ba sững sờ: Cả ba đứa trẻ đều là con của cùng một người – và người đó chính là Hoàng, anh hàng xóm.
Hoàng là một người đàn ông độc thân sống một mình, phong độ, khéo léo và tốt bụng. Anh ta luôn có mặt đúng lúc mỗi khi ba chị em gặp khó khăn. Một bóng đèn hỏng, một chiếc xe chết máy, một cánh cửa bị kẹt – Hoàng luôn là người đầu tiên xuất hiện. Cả ba đều từng thầm cảm mến anh ta, nhưng chưa ai nghĩ rằng mối quan hệ của họ với Hoàng lại có thể vượt quá giới hạn.
Nhưng giờ đây, khi sự thật được phơi bày, những ký ức vụn vặt dần hiện về. Những buổi tối say xỉn khi chồng họ vắng nhà, những khoảnh khắc yếu lòng, những lần trò chuyện muộn màng với Hoàng… Họ bắt đầu nhớ lại những đêm mà mình đã để cảm xúc lấn át lý trí.
Họ đã yêu anh ta. Không chỉ một người, mà cả ba.
Không thể che giấu lâu hơn, ba chị em quyết định đối mặt với Hoàng. Họ hẹn anh ta đến quán cà phê quen thuộc, nơi từng có không ít lần họ ngồi trò chuyện với nhau.
Khi nghe họ nói, Hoàng không tỏ ra bất ngờ. Anh ta lặng lẽ nhấp một ngụm cà phê rồi bình thản đáp:
- “Anh đã luôn biết điều này sẽ xảy ra.”
Cả ba sững sờ.
- “Anh không hề cố ý,” Hoàng nói tiếp, giọng chậm rãi, “Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng… anh đã yêu cả ba người.”
Không ai nói gì, bởi trong thâm tâm, họ đều biết đó là sự thật. Hoàng đã dành cho mỗi người một sự quan tâm đặc biệt, một sự thấu hiểu mà những người đàn ông bên cạnh họ không thể mang lại.
Nhưng điều đó không thay đổi thực tế. Họ đều đã có gia đình. Và bây giờ, họ có những đứa con – những đứa trẻ mang dòng máu của người đàn ông mà họ không thể có được.
- “Chúng ta phải làm gì đây?” Lan thì thầm, giọng cô run rẩy.
Hoàng nhìn từng người một. “Hãy giữ điều này cho riêng chúng ta. Anh không muốn phá vỡ gia đình của bất kỳ ai. Hãy yêu thương bọn trẻ, nuôi dạy chúng thật tốt. Và nếu có thể… hãy để anh được là một phần trong cuộc sống của chúng, dù chỉ là một người hàng xóm tốt bụng.”
Ba chị em lặng người. Họ hiểu rằng đây là lựa chọn duy nhất. Một bí mật không bao giờ được hé lộ, một sai lầm không thể sửa chữa, nhưng cũng là một tình yêu không thể chối bỏ.
Từ hôm đó, Hoàng vẫn là người hàng xóm tận tâm, vẫn sửa bóng đèn, vẫn giúp đỡ những việc vặt trong nhà, nhưng khoảng cách giữa anh ta và ba chị em giờ đây là một bức tường vô hình không thể phá vỡ.
Và chỉ có họ mới hiểu được sự thật đằng sau những nụ cười, những ánh mắt lặng lẽ trao nhau qua khung cửa sổ nhà bên.