Tôi bước từ trường học ra trường đời thế nào?

Bản thân tôi thì rất tầm thường, nhưng cũng đã đầu tư không ít tuổi xuân cho việc học hành. Tôi từng tốt nghiệp trường truyền thanh truyền hình song bỏ của chạy lấy người vì sợ ảnh hướng tới sức khỏe sinh lý.

Xin kính chào tất cả các bạn.

Trước hết xin “trân trọng cảm ơn” tất cả phản hồi của các bạn. Do gần năm mới nên công việc tương đối bận rộn và vài hôm nữa tôi về Việt Nam ăn Tết nên càng bận rộn hơn, vì vậy tôi hồi âm các bạn hơi muộn, mong các bạn thông cảm.

Kính thưa quý vị, tôi sinh ra trong một gia đình có truyền thống giáo dục. Ông nội quá cố của tôi vừa là thầy thuốc vừa là thầy chữ nho tại gia. Ba tôi hiện 85 tuổi, đã hoạt động trong ngành giáo dục 38 năm, từng là giáo viên, hiệu trưởng, trước lúc nghỉ hưu ở tuổi 58, là người đứng đầu trong ngành giáo dục của một huyện, chắc không có bằng đại học nên phải nghỉ hưu sớm.

Bản thân tôi thì rất tầm thường, nhưng cũng đã đầu tư không ít tuổi xuân cho việc học hành. Xin nêu một số bằng cấp sau lớp 12 của tôi mà các bạn ở Mỹ cho là vĩnh viễn nằm ở thùng rác:

#1: bằng tốt nghiệp trường Truyền thanh truyền hình, cấp ngày 3/6/96 do hiệu trưởng Nguyễn Quang Hồ ký, nhưng bỏ ngành chạy lấy người, vì sợ ảnh hưởng… sức khỏe sinh lý, vì thời đó công nghệ chưa cao nên sóng FM ở đài truyền thanh truyền hình quá mạnh.

#2: chứng chỉ Anh ngữ A, B, C, (học đêm) trường Đại học sư phạm Vinh mang tên J.Nehru, cấp ngày 27-6-1991, GS PTS Hoàng Minh Châu ký.

#3: chứng chỉ tốt nghiệp tin học (học đêm), do Liên hiệp các hội KH&KT Việt Nam cấp ngày 24/6/1996, PTS Hà Hùng ký.

Tháng 9 năm 1996 nhập học Đại học sư phạm Vinh, ngành luật, khóa 36, nhưng bỏ học vì xin được visa du học Mỹ, với tham vọng trở thành một luật sư ở Mỹ. Nhưng sau 4 tháng vừa học ở trường Garfield Community School Cali vừa bưng phở mới nhận ra là tham vọng của mình thật là điên rồ. Ai sẽ mướn một luật sư người nước ngoài nói không chuẩn tiếng Anh đi bào chữa cho họ?

Ngày 15/9/1998 nhập học trường Ivy Tech State College, địa chỉ 3800 N Anthony blvd Fort Wayne In, 46805, chuyên ngành Electronic Technology. Vừa học vừa làm một thời gian tôi mới nhận ra, cái tôi cần không phải là kiến thức chuyên môn mà là “làm sao trả lương cao cho những người có bằng cấp cao”, cái này ở trường không dạy nên tôi đã bỏ học làm nghề, làm chủ và thành công chút xíu.

Và tất nhiên là giấc mơ của tôi không chỉ dừng lại ở đó, mà giấc mơ của tôi bây giờ là làm sao chồng nhiều viên gạch thật cao, để đón chào những em bé chào đời trong căn nhà đó, và trả lương cho giám đốc, bác sĩ, y tá, lương càng cao càng tốt. Lẽ ra tôi không nói điều này vì nói trước bước không tới, và sợ nhiều người cho tôi là khoe khoang.

Và có một người tôi muốn khoe với các bạn là bố vợ của tôi, 52 tuổi, là chủ nhân của nhiều doanh nghiệp lớn ở Việt Nam. Hiện ông là chủ đầu tư của một chung cư, sàn giao dịch bất động sản, công ty công nghệ ẩm thực, khách sạn… Mà ông chỉ là người tốt nghiệp cấp 3, nhưng nhân viên của ông gồm có mấy tổng giám đốc, đa phần đã tốt nghiệp cao học, đại học, và hơn 500 nhân công đang ngày đêm làm việc cho ông. Mỗi lần tôi về Việt Nam tham gia cuộc họp của các công ty, tôi luôn thấy ông càu nhàu vì mấy tổng giám đốc “slow pepper” (chậm tiêu) quá. Chắc sẽ có người hỏi tôi, tại sao không về Việt Nam làm việc cho bố vợ? Xin thưa, tôi muốn có sự nghiệp của riêng tôi, nếu tôi làm thuê cho bố vợ thì đến bao giờ mới được như ông ấy.

Trở lại bài viết của tôi, không biết một số bạn vô tình hay cố ý đã bóp méo nội dung của bài viết để gửi nhiều ý kiến chỉ trích. Ngay cả đầu đề và câu đầu tiên của bài viết cũng đã bị hiểu nhầm. Rõ ràng là tôi đã nhấn mạnh, lấy một bằng đại học là hết sức cần thiết, và mở đề là câu “khi các bạn đã tốt nghiệp đại học trong nước…” thì bài viết chủ yếu chỉ xoay quanh thành phần đã tốt nghiệp đại học trong nước ra nước ngoài học lại đại học. Nhưng nếu như qua Mỹ để học lên thạc sĩ đúng chuyên môn của các bạn thì điều này trên cả tuyệt vời.

Còn ý chính của tôi là không nên học lại đại học khi đã tốt nghiệp trong nước, nếu qua Mỹ và các nước khác khi mình đã lớn tuổi, chứ không phải khuyên lớp trẻ bỏ học về mở quán bán thịt chó như các vị đã nói. Vấn đề giữa học lên cao và làm giàu thì có viết cả chục cuốn sách cũng không thể giải quyết hết mâu thuẫn, huống chi trong phạm vi một bài báo. Nhưng các bạn cũng đã thấy, có rất nhiều người nổi tiếng mà không học hành gì cả. Tôi không muốn đưa ví dụ cụ thể các vĩ nhân ở nước ta và các nước, vì sẽ làm mất thời gian quý báu của các bạn. Nhưng các bạn hãy tự tìm hiểu, ngài lãnh đạo nào của Việt Nam ta trả lời phóng viên nước ngoài rằng: “Tôi không có bằng đại học nào cả, nhưng tôi lại là người ký cấp bằng đại học, thạc sĩ, tiến sĩ”.

Nói tóm lại, theo tôi đã tốt nghiệp đại học trong nước, sang Mỹ học lại đại học thì vô cùng lãng phí tuổi xuân và còn thời gian đâu để lập nghiệp nữa. Vì cuộc đời mỗi người chỉ sống có mấy chục năm thôi. Xin các bạn cân nhắc kỹ nhé.

Và xin trả lời một số câu hỏi.

Tại sao lấy bằng thạc sĩ ở Mỹ mất 7-9 năm?

Cụ thể: Vợ đứa em kết nghĩa của tôi, là giáo viên dạy Văn trường cấp 3 ở Việt Nam, sang Mỹ lúc 28 tuổi. Học từ lớp ESL đến khi lấy được bằng y tá chương trình 4 năm thì mất thời gian 7 năm, và hiện tại làm việc 48.000 USD/năm chưa trừ thuế. Bạn thân của tôi là luật sư ở Việt Nam sang Mỹ sau 9 năm mới lấy được bằng thạc sĩ tin học, đi làm 95.000 USD/năm, thất nghiệp 2 năm nay, đang khóc hu hu vì đang là chủ của một căn nhà 860.000 USD ở bang Cali, và đang xin viện trợ ba mẹ ở Việt Nam thường xuyên, vì ba mẹ bạn tôi ở Việt Nam rất giàu.

Nếu bạn có cô con gái rượu đến tuổi lấy chồng, và có hai ứng viên. Một là tiến sĩ, hai là triệu phú trình độ tiểu học thì bạn sẽ ưng gả con gái cho người nào?(Richard Nguyễn)?

Câu hỏi như vậy mà cũng yêu cầu tôi trả lời. Người thông minh nhất là người làm ra nhiều tiền nhất. Trong xã hội không có triệu phú nào dốt cả, “người thông minh không bao giờ có thời gian để đến trường” mà tự nghiên cứu. Đừng tự hào tôi nghèo mà học giỏi, hãy tự hỏi sao mình giỏi mà vẫn nghèo. Nếu tiến sĩ thất nghiệp, không có nhà, không nuôi nổi vợ con thì anh có gả con gái cho tiến sĩ không?

Xin các bạn trả lời tôi câu hỏi này nhé. Nếu tôi xài hết của bố mẹ 100.000 USD và 4 năm tuổi xuân của mình để học lấy một tấm bằng ra trường đi làm thuê lương 50.000 USD/năm, hay đầu tư làm chủ doanh nghiệp có thu nhập trên 100.000 USD/năm, tôi nên chọn phương án nào?

Thật lòng thì tôi là một người hết sức tầm thường, tầm nhìn thì lại hẹp, hiểu biết thì kém, nên mục đích chính của tôi là làm sao lo cho bản thân và vợ con có cuộc sống sung túc đầy đủ, nếu có thể thì giúp đỡ người nghèo chút thì tốt. Không như các bạn đam mê khoa học, nghiên cứu phát minh này nọ…

Và rất nhiều người góp ý rất đúng, ai cũng như tôi thì không biết đến bao giờ loài người mới có thể đặt chân tới mặt trời, hay tìm ra sự sống ở ngoài trái đất, những con người dám nghĩ tới chuyện lớn như vậy thì tôi đành chịu thua, vì kiến thức của tôi quá bé không thể tranh luận được. Và thật lòng chúc các bạn thành công nhé, để tên tuổi các bạn lưu danh thiên cổ, đó mới là tài sản lớn nhất của con người, nhưng với một con người kém như tôi thì không dám nghĩ tới.

Tôi còn nợ một số câu hỏi của các bạn nhưng xin trả lời sau. Bài viết hơi vội, mong các bạn thông cảm.

Trân trọng.

Thợ Nails Danny Nguyễn