Chuyện lạ nước Mỹ “Cơn sốt nước mắm”

Nước mắm là một sản phẩm duy nhất trên Thế Giới do người Việt phát minh và sáng chế, nhưng hiện nay rất nhiều sắc dân trên trái đất này đã biết thưởng thức và sản xuất nước mắm, do hương vị thơm ngon, đậm đà khi nêm nếm vào thức ăn sẽ tăng thêm mùi vị đặc trưng và dễ làm món ăn ngon hơn, hấp dẫn các loại nước chấm khác.

Ngoài dân Châu á như: Tàu, Thái, Phi, Cambodia, Mã lai … dân Tây như Mễ, Pháp, Ý … luôn cả Mỹ đã bắt đầu biết húp nước mắm … Hùng Tôn nhớ có lần cuối khóa học một phân môn ở trường College, trong lớp có chị nọ đứng ra làm món bánh bột lọc mang vào lớp để tham gia Party, cô giáo người Mỹ trắng cứ luôn miệng khen “Good, good” … cuối giờ cô giáo còn xin mang về một ít và xin luôn hủ nước mắm bự tổ chảng để dành ăn dần… Hehehe … chắc để húp … Ngoài ra, trong các nhà hàng, buffet Châu Á, hay Mexico đều có chai nước mắm để sẵn cho thực khách tiện dùng …

Thế mới thấy sự lợi hại của nước mắm Việt trên xứ Mỹ. Hàng tuần, Tây độc hay xách túi đi chợ (Super Market) mua thức ăn cho cả nhà, nhớ lại hồi tháng 7 sau khi vào chợ mua đầy đủ thức ăn cho cả tuần, chợt nhớ ra ở nhà hết nước mắm … thế là lơn tơn đi lại quầy nước mắm định xách về vài chai, nhưng quái lạ hình như hôm đó người ta đã dọn nước mắm đi chỗ nào khác, hay sao đó mà Tây Độc tìm mãi ko thấy chai nước mắm nào cả, lúc này cơn bực bội bắt đầu dâng trào, nhưng cũng đành chịu bước tới quầy tính tiền sẵn hỏi thăm mấy cô Cashier biết chỉ dùm …

– Chị ơi, sao hôm nay chỗ nào để nước mắm mà tui kiếm hoài ko thấy dzậy chi?

Chị thu ngân, nghe nói ngước nhìn tôi và trả lời:

– Nói thật với anh, từ sáng giờ tui trả lời câu hỏi này tới mấy trăm lần rồi đó, chắc phải in tờ

giấy dán ở đây quá …

– Ủa mà sao vậy Chị?

– Hôm qua nay, tự dưng mọi người ở San Jose này ùn ùn kéo nhau, ra mua nước mắm, người ít thì một thùng, kẻ nhiều thì năm bảy thùng … mà khổ nổi chợ này nhỏ, xưa nay chủ chợ chỉ nhập vừa đủ số nước mắm bán trong tháng, nay mua kiểu này còn đâu bán cho anh. Chủ chợ mấy hôm nay mừng lắm, chạy đi nhập hàng mới về, nhưng nghe nói đâu cũng ko có nước mắm cung ứng, mà không những nước mắm ko đâu, khô cá, mắm, luôn cả muối cũng ko còn, anh ko tin vào kiếm thử …

Thấy tôi, tròn xoe mắt vì ngạc nhiên, chị thu ngân bồi tiếp:

– Bây giờ anh muốn mua mấy thùng, order và đặt cọc, nhớ cho tui số phone tui gọi dùm

cho …

Thấy tui đứng thừ ra, chị nói: ” thấy anh là khách quen tui mới ưu tiên đó nghe …”

– Tui định mua một hai chai thôi, chứ mua cả thùng về tắm hay sao mà mua nhiều dữ dzậy chị?

– Anh mua ít thì chắc chịu khó ra đây canh nha, hay tìm ở các chợ khác coi còn ko, theo tui

thì chắc cũng ko dễ kiếm đâu.

Một chút suy nghỉ thoáng qua trong đầu, nhứt là dân Facebooker như tui, lên FB mỗi ngày nên tin tức nắm bắt cũng ko thua gì các đài phát thanh, truyền hình … do vậy buột miệng

hỏi đại:

– Phải vụ Formosa cá chết ở Vũng áng VN hem Chị?

– Đúng rồi, anh cũng nắm bắt thời sự ghê há, mọi người đồn rầm lên đi mua nước mắm để

dành ăn dần, sợ nước mắm trong nước xuất qua đây, ăn vào bị ung thư … ngỏm củ tỏi …

Thì ra là vậy, hôm đó tôi ra về ko còn giọt nước mắm nào ở nhà mặc dù, cũng đã chạy đi tìm ở một số chợ xung quanh khác … nhưng cái khó bó cái khôn, ko có nước mắm ko thịt thì kho bằng muối với nước màu cũng ngon như thường, dân Việt mình đi đâu cũng phải có nước mắm, nên bi giờ mua nước mắm tích trữ cũng phải, họ lo sợ sự nhiểm độc của cá ở VN dẫn đến sự an nguy cho sức khỏe, nhưng họ có biết đâu phần lớn nước mắm được bày bán ở Mỹ đều được sản xuất từ Thái Lan, hoặc China, do vậy “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”, cũng tại dân Việt mình hay có tính lo xa nên dẫn tới tình trạng kể trên âu cũng là ” Chuyện

lạ xứ Mỹ”

HÙNG TÔN.