Cái gì cũпg có thể mấɫ, пhưпg khôпg bao giờ ᵭược mấɫ đi пhâп cách làm пgười

Trong phòng phẫu thuật của một bệnh viện lớn, một cô y tá trẻ lần đầu tiên phụ giúp kíp mổ nói với bác sỹ mổ chính: “Thưa bác sỹ, bác sỹ đã lấy ra 11 cái gạc, nhưng chúng ta lại cần dùng 12 cái ạ”. Bác sỹ quả quyết: “Tôi đã lấy hết ra rồi. Bây giờ chúng ta bắt đầu khâu vết mổ”.

“Không được! Chúng ta dùng 12 cái” – cô y tá trẻ trả lời. “Tôi chịu trách nhiệm. Khâu đi!” – Bác sỹ nghiêm giọng nói. “Bác sỹ không được làm như thế! Bác sỹ phải nghĩ cho bệnh nhân!” – Cô y tá trẻ nói, giọng vang cao vì xúc động.

Cô y tá trẻ mới vào thực tập kia, chống lại bác sỹ chính, sẽ đối diện nguy cơ không được nhận làm sau thời gian thử việc. Bao năm đèn sách của cô sẽ tốn công vô ích. Toàn bộ tiền ăn học của cô chính là đổi từ từng bao thóc từng bao thóc thấm đẫm mồ hôi của cha mẹ. Tất cả giờ đây sẽ không còn ý nghĩa chỉ vì 1 chiếc gạc. Cô biết ăn nói thế nào với cha mẹ cô đây? Bạn bè, họ hàng, gia đình sẽ nghĩ cô thế nào? Việc tốt nghiệp từ trường y khiến cô trở thành niềm hy vọng lớn nhất của gia đình. Nếu mất đi cơ hội, tất cả hy vọng của mọi người đều bị dập tắt, tương lai của cô và gia đình sẽ như đêm tối mịt mùng.

Cô bỗng lo sợ. Nhưng nhìn người bệnh đang nằm bất động, lòng thương cảm trào lên trong lòng cô. Cô vẫn nhớ như in những lời mẹ dạy từ nhỏ: “Thương người như thể thương thân”. Lời ông nội dạy: “Nhân chi sơ tính bản thiện”, “Làm người con phải lấy chính trực làm gốc, tương lai sống sao không hổ thẹn với lòng mình”. Lo sợ trong tâm cô bỗng tan biến, cô thở nhẹ ra rồi nhìn thẳng vào mắt bác sỹ chính, sẵn sàng đón nhận bất cứ điều gì có thể xảy ra. Vị bác sỹ mổ chính nhìn cô, rồi mỉm cười cầm chiếc gạc thứ 12 giơ ra cho cô y tá trẻ xem, nói giọng hài lòng: “Tốt lắm! Cô đã đạt yêu cầu làm y tá chính”.

Vị Tổng thống đầu tiên của nước Mỹ, Washington George từng nói: “Không có đạo đức, và không có sự chính trực, những tài năng vượt trội nhất và những thành tựu rực rỡ nhất không bao giờ có thế nhận được sự tôn trọng và sự kính mến của nhóm người có giá trị nhất trong nhân loại”.

Một người ở đời có thể gánh vác nhiều thứ nhưng đừng gánh trên vai sức nặng của tội ác. Khi làm những việc trái với lương tâm, dù cho người khác không biết nhưng trên có Trời, dưới có Đất, trong tâm có chính bản ngã của mình. Có lẽ vì thế mà người hành việc bất chính sẽ cứ mãi sống trong cảnh bất an, lo sợ.

Hãy làm một người chính trực, trước khảo nghiệm vẫn cần giữ sự tôn nghiêm của mình. Chính trực, nhân hậu làm người đôi khi có thể chịu thiệt trước mắt, nhưng điều quan trọng nhất chính là chúng ta có thể sống thoải mái, an nhiên, tự tại, vô lo vô nghĩ, vì ta không bao giờ làm gì thẹn với lòng mình.

Theo secretchina